 | Vietnam Idol có cho Web 2.0 mượn ý tưởng? Người gởi: ixx2u 01-10-07 | | Vietnam Idol có cho Web 2.0 mượn ý tưởng? Tôi không phải là một tín đồ của thế hệ Web 2.0, tuy nhiên sự giống nhau tới kinh ngạc về bản chất của cuộc thi Vietnam Idol và Web 2.0 khiến những người làm Kinh tế Internet như tôi phải suy ngẫm. Có phải chăng hình thức Kinh doanh dựa vào "Trí tuệ Tập thể" sẽ là một trong trào lưu trong tương lai? Kinh nghiệm với Thương mại Điện tử cho tôi biết một tư duy mới, tư duy 2.0 đang dần chiếm lĩnh những hệ thống Thương mại điện tử trên Internet, hãy dành thời gian về hình thức Kinh doanh thú vị này trong những bài sau, chúng ta quay trở lại với cuộc thi "Vietnam Idol" để cùng chiêm nghiệm trên một góc độ thú vị. Web 2.0 và cuộc thi "Vietnam Idol". Bài viết có sử dụng tài liệu của Vũ Hồng Quang - Web 2.0 Vietnam. Các bạn có thể vào www.iguru.vn hoặc Blog của tôi để hiểu hơn về Web 2.0 Khi tôi viết những dòng này, cuộc thi “Vietnam Idol” chỉ còn một vài ngày nữa là kết thúc. Tôi đã tự hỏi: “Tại sao một chương trình ca nhạc lại có thể thành công ở rất nhiều quốc gia có nền văn hóa và trình độ phát triển khác nhau trong những năm gần đây?”. Cuối cùng tôi phát hiện ra rằng đó chính là tinh thần của Web 2.0 trong lĩnh vực ca nhạc.  Để trả lời cho câu hỏi trên trước hết tôi muốn thử tìm hiểu xem: - Đây có phải là một cuộc chơi công bằng để chọn ra người tài năng nhất trong hàng ngàn thí sinh?
- Vai trò của ban giám khảo thế nào?
- Cuộc chơi này có những vấn đề về mặt kỹ thuật tổ chức (như một số bình luận trên báo chí) hay không?
- Và cuối cùng, bản chất của cuộc chơi này là gì?
Chúng ta đều biết đây là cuộc chơi dành cho những người không chuyên nghiệp, nếu bạn có một giọng hát hay (hay bạn tưởng là như vậy) thì bạn đều có thể tham gia tuyển chọn. Ở Việt Nam, đây không phải là một điều mới vì giải “Tiếng Hát Truyền Hình” cũng không yêu cầu bạn phải có chứng chỉ hay bằng cấp gì. Suy cho cùng, ngôi sao ca nhạc không nhất thiết phải học ở nhạc viện ra. Nhưng điều thú vị là cuộc chơi này gạt hẳn dân “chuyên nghiệp” ra ngoài và nó trở thành cuộc chơi của đại chúng, nó đảm bảo sự bình đẳng về mặt xuất phát điểm cho các thí sinh ở mức tương đối nào đó. Sẽ không có chuyện một ca sĩ học nhạc viện ra và đã có chút ít tên tuổi cạnh tranh với các thí sinh amateur. Trong cuộc thi này, vai trò của ban giám khảo càng về cuối càng mờ nhạt. Lần đầu tiên người xem được trao toàn quyền quyết định chọn ai là thần tượng của mình và một khi quyền lực nằm ở phía những người thưởng thức thì kết quả có thể hoàn toàn khác với những dự đoán của các chuyên gia. Tôi cảm nhận thấy càng ngày ban giám khảo càng cảm thấy khó dung hòa giữa thị hiếu của khán giả với những nhận định chủ quan của mình. Họ cảm thấy “đám đông” ở dưới kia vừa đúng, vừa không đúng và cuối cùng là cảm giác bất lực khi phải đưa ra những nhận xét chẳng “ăn nhập” gì với ý kiến “đám đông” đó. Có lẽ đó là sức ép mà ban đầu ban giám khảo đã không thể hình dung ra (cá nhân tôi tôn trọng ban giám khảo đặc biệt là nhạc sĩ Tuấn Khanh, anh mới “xuất bản” một album mà mọi người có thể nghe miễn phí trên Internet — với những ca khúc chứa đầy trăn trở về cuộc sống và thời cuộc: Bụi Đường Ca). Trong những vòng cuối của Vietnam Idol, một vấn đề kỹ thuật nổi lên là liệu việc một người có thể nhắn nhiều tin nhắn cho “thần tượng” cùa mình có ảnh hưởng tới kết quả bầu chọn? Về mặt thống kê, nếu chỉ có rất ít người bình chọn thì có khả năng một nhóm người thân của ai đó sẽ gởi nhiều tin nhắn và làm lệch lạc kết quả, nhưng khi số lượng tin nhắn lên tới hàng triệu thì những cố gắng kiểu như thế không có hiệu quả. Hơn nữa, khi một nhóm người gởi nhiều tin nhắn bầu cho thí sinh này thì cũng có nhóm khác gởi nhiều tin bầu chọn thí sinh khác và kết quả sẽ được cân bằng. Ngược lại thì hệ thống tổ chức của các cuộc thi Idol sẽ sụp đổ và nó đã không có mặt ở Việt Nam hôm nay. Vậy có phải những người vào vòng cuối cùng là những người hát hay hơn những người còn lại? KHÔNG HẰN VẬY. Nhiều người (trong đó có ban giám khảo) không cho rằng nhưng người cuối cùng là xuất sắc nhất và họ ngạc nhiên khi những người hát hay nhất lại bị loại. Thậm chí một số nhạc sĩ nổi tiếng còn cho rằng khán giả Việt Nam là “kém thị hiếu”, không đủ trình độ thưởng thức âm nhạc… Tôi thực sự buồn khi đọc những nhận xét kiểu như vậy, nó thể hiện sự tự ti dân tộc và trên hết là coi thường những người thưởng thức mà nhẽ ra phải là mục tiêu của âm nhạc. Không rõ trình độ thưởng thức của khán giả các nước có tổ chức Idol khác như Indonesia, Ấn Độ… có hơn Việt Nam hay không nhưng chắc mỗi người chúng ta đều không muốn bị mặc định cho là kém hiểu biết. Nhưng rất có thể khi đưa ra những nhận xét như vậy họ chưa hiểu bản chất thực sự của cuộc chơi này. Bề ngoài nó có vẻ như cuộc tuyển chọn giọng hát hay như bao cuộc thi khác, nhưng thực chất đây là cuộc thi giành cảm tình của khán giả. Thử nhìn Ngọc Ánh, anh ta không phải là người hát hay nhất (ban giám khảo ít khi thực sự đánh giá cao Ngọc Ánh), anh cũng không cao to đẹp trai và cũng không phải là người miền Nam. Cứ theo logic thông thường có thể anh ta đã bị loại từ mấy vòng đầu và thực tế là Ngọc Anh luôn có nguy cơ bị loại ở các vòng đầu. Nhưng càng ngày vị trí của Ngọc Ánh càng vững chắc và anh thẳng tiến tới vòng cuối cùng trong sự mến mộ của các fan thuộc nhiều thành phần khác nhau. Điểm khác biệt lớn nhất của Ngọc Ánh với các thí sinh còn lại chính là sự bất lợi của anh. Anh (vô tình) xây dựng được cho mình hình tượng của một chàng trai tỉnh lẻ — mộc mạc, chân chất — đang khát khao tìm kiếm cơ hội trong một thành phố lớn. Khi ban giám khảo nói rằng Ánh là người “cô đơn” trong cuộc thi này (lời của nhạc sĩ Tuấn Khanh) thì phản ứng tự nhiên của khán giả là muốn đồng hành, nâng đỡ anh. Vì thế, tôi cho rằng nếu ai trở thành Idol thì đó sẽ là “thần tượng” đúng nghĩa, đơn giản do đây là người giành được cảm tình nhiều nhất của khán giả. Lý lẽ dẫn tới thành công của cuộc thi này như vậy: khán giả là người luôn luôn đúng. Ai sẽ là người bỏ tiền xem biểu diễn, ai sẽ là người mua đĩa nhạc? Nếu người hát hay nhất theo một khuôn mẫu luôn trở thành sao thì nhiều ngôi sao ca nhạc hiện nay có lẽ giờ này đang trình diễn phục vụ một đám cưới náo đó. Không, khán giả có những lý lẽ riêng của họ và tất nhiên họ đúng! Tổng kết lại, có thể thấy cuộc thi Vietnam Idol (và các cuộc thi Idol nói chung) có 3 điểm dẫn tới thành công: - Tính phổ thông: Thí sinh tham gia cuộc thi này là không chuyên và được tuyển chọn từ nhiều địa phương khác nhau, tạo điều kiện cho tất cả các thành phần tham gia. Có thể có nhiều “pha” biểu diễn thật tức cười nhưng đây chính là điểm mà các cuộc thi khác không thể có được.
- Tính tương tác: Việc loại từng thí sinh trực tiếp thông qua hệ thống nhắn tin làm cho cuộc thi ngày càng gay cấn, hấp dẫn. Nó đem lại cảm xúc trái ngược cho mỗi người nhưng quan trọng là mọi người đều cảm thấy mình đang tham gia vào chứ không chỉ chứng kiến thụ động như các cuộc thi khác.
- Tính cộng đồng: Thí sinh được khán giả bầu chọn trực tiếp; đây là một điều tuyệt vời và chỉ có trong thời đại viễn thông di động phổ biến như hiện nay mới thực hiện đựơc.
Đến đây, tôi đã giật mình khi nhận thấy những đặc thù của Vietnam Idol thật là giống với Web 2.0, đó là thứ ca nhạc hướng tới khán giả, do khán giả quyết định mình muốn gì, không phải hướng tới các chuyên gia về âm học hay thanh nhạc. Vây nên tôi có thể mạo muội gọi cuộc thi này là “Ca Nhạc 2.0″ được chăng? |  Article Tools | | | | | | | | | | | | Thời làm chủ của NTD Chúng ta đang sống trong thời đại của người tiêu dùng. Chưa bao giờ người tiêu dùng được đề cao đến thế. Trong thời đại này đã xuất hiện những từ như UCG hay User-Generated Content hay Social Media mà đối tượng chính của nó chính là Users (như trong UCG) hoặc tập thể những Users (như trong Social Media). Điều đó không có ý giới hạn quyền năng của NTD chỉ trong lĩnh vực advertising media. Nhưng nếu nhờ sự phát triển của một số loại hình media mới, mà NTD trở nên Vua, thì cũng vì NTD được làm Vua, mà các loại hình media này lại càng ngày phát triển tưởng như không một điều gì có thể ngăn cản nổi. Đã có Web 2.0, sẽ có Web 3.0, 4.0 và những gì sau đó nữa. Hãy gọi những hiện tượng đang diễn ra bằng bất kỳ một cái tên nào bạn muốn. Idol concept ở đâu đó đến Việt Nam được ixx2u gọi là Ca Nhạc 2.0, hay 3.0 hay 4.0 hoặc gì gì cũng được. Điều quan trọng không phải là bạn gọi hiện tượng bằng cái tên gì. Điều quan trọng là điều đó cho thấy khả năng khái niệm hóa các hiện tượng xã hội bằng chính ngôn ngữ của chúng ta. Và qua đó, cho thấy chúng ta có khả năng làm chủ bản thân mình, làm chủ kiến thức của mình và làm chủ xã hội mà chúng ta đang sống. Có những concepts mới đã và đang thay dần những concepts cũ: * Web 1.0 được thay bằng Web 2.0 * TV được thay bằng IP TV hay digital TV * Newspaper được thay bằng RSS & Widgets * Radio được thay bằng Digital Radio * Outdoor được thay bằng Mobile & Bluetooth, v.v... Media thay đổi dẫn đến cách làm marketing cũng thay đổi dù ta gọi nó bằng cái tên gì: Event Marketing, Branded Content, Viral, Guerrilla, Sponsorship hay Digital và còn nhiều concepts cũ và mới khác nữa. Cách NTD làm chủ media, qua đó làm chủ brand ideas, qua đó thay đổi cách chúng ta làm marketing đang thay đổi cuộc sống chúng ta mỗi ngày. Ngay trong thời cuộc này, mà có người từng đặt tên là The Big Shift hay The Big Switch, chúng ta - những người yêu thích & kiếm sống bằng nghề marketing trong diễn đàn này, đang định vị chúng ta ở đâu? | | Lần chỉnh sửa gần nhất bởi ttq245 : 01-10-07 vào lúc 15:14. | | | | Như những gì các bạn đã nói, và đúng như xu thế tất - lẽ - dĩ - ngẫu của xã hội hiện đại đó là: Tính tương tác (Interactive) . Nếu nói rộng ra, trong thời đại hiện nay một sản phẩm công nghệ, giải trí nào cũng đều phải hướng tới sự tương tác. Nhưng nếu xét là Vietnam Idol (dùng từ này chưa phù hợp lắm vì Vietnam Idol chỉ là một sản phẩm của một tổ chức hay đơn vị giữ bản quyền là Công ty Fremantle) cho Web 2.0 - dù chỉ là cách ví von vui cho thêm tính hấp dẫn của topic của tác giả :) thì chưa đủ tính thuyết phục. Việc cả 2 đều có chung một đặc điểm là tính tương tác cao cũng không thể nào gọi là mượn, nó chỉ là tương đồng về bản chất. Bất kỳ một ý tửong Marketing nào cũng đều phải hướng đến Target Audience của mình, ở Idol nó là người nghe, xem (gián hoặc trực tiếp), cũng có loại trừ trường hợp không nghe, không xem cũng bình chọn => nó cũng cùng bản chất từ tập target audience chính mà ra ; ở Internet Website nó là người sử dụng Internet (internet user). Lý do thành công của sản phẩm là nó thu hút và đánh đúng nhu cầu của t.audience, ở đây cả 2 đều đủ điều kiện đó. Chúng ta sẽ còn thấy rất nhiều Interactive khác nếu nhìn 1 góc 360 độ :) | | |  | | Currently Active Users Viewing This Article: 1 (0 members and 1 guests) | | | Quyền gởi thông tin | You may not post new threads You may not post replies You may not post attachments You may not edit your posts HTML code đang Tắt | | | Thời gian được tính theo GMT +7. Bây giờ là 06:47. |