| Du lịch là một sản phẩm vô hình, và thước đo chất lượng của du lịch chính là sự hài lòng của khách hàng. Vậy: làm thế nào để truyền đạt giá trị vô hình này đến với khách hàng của bạn? Câu hỏi mà gần như toàn bộ các ty du lịch nhỏ lẻ đều vướng phải… Đi du lịch, người ta thường kháo nhau: “enjoy đi!” Ngạc nhiên nhỉ??? Đó chính là giá trị của du lịch… Giá trị cảm tính. Nhiều thầy cô cho bài tập rằng: “làm marketing cho du lịch đi”. Thế là nhiều người nhảy ngay vào tung tăng, nhưng mấy ai tung tăng đúng thực tế thì chưa biết. Marketing du lịch, một khía cạnh nào đó nó thuộc phạm trù vĩ mô… GDP đầu người Vietnam không cho phép họ tận hưởng cảm giác “enjoy” nhiều… vậy thì nguồn lực chính bên ngoài chính là yếu tố Quốc Tế…. Marketing cho ngành du lịch Vietnam, trước hết là Marketing cho chính Vietnam… điều này được phát pháo bằng sự ra đời của câu slogan “Vietnam – the hidden Charm” … thế rồi sau đó một số hoạt động quốc tế tiếp diễn lien tục và tại thời điểm này là Miss Universe Vietnam 2008… Nó chưa đủ, bạn đang làm Marketing cho chính ngành du lịch Vietnam, bạn đang làm truyền thông cho Vietnam… nhưng bạn quên mất … sản phẩm mà bạn đang tiếp thị chính là văn hóa xã hội, nhận thức, lối sống cảnh quan… nói chung là tất tần tật về cơ sở hạ tầng của một nền văn minh chưa được đảm bảo là tốt nhất có thể có… Khách du lịch đang trông chờ vào điều này. Xét đến vấn đề vi mô trong từng cá thể riêng lẻ (ở đây là các cty du lịch) Nhớ thời gian còn ở Thái, mọi hoạt động du lịch của các cty dịch vụ lữ hành và kinh doanh du lịch đều có một chuẩn standard riêng để đánh giá… Nó quy cũ đến mức khi bạn thành lập một công ty du lịch, bạn luôn biết rằng với tiềm lực tài chính – nhân sự của chính cty mình thì chổ đứng của bạn sẽ là gì. Và với chổ đứng đó, khách hàng của bạn là ai, họ cần loại dịch vụ gì, sở thích thế nào…. Nhưng ở Vietnam, chỉ có 1 sự phân hóa rõ ràng: bạn là cá lớn hoặc bạn là cá con. Cá lớn như hệ thống của Saigontourist.. thì khỏi bàn, một hệ thống khép kín nên sức cạnh tranh đạt độ ưu việt, bá chủ thị trường béo bở. Còn cá nhỏ như PeaceTour, Cholon.. (trong phạm vi Saigon) thì đó là một cuộc cạnh tranh khốc liệt mà quan điểm cạnh tranh lại là “giá”. Vậy thì khi chào một gói dịch vụ cho một cty XYZ, có tất cả 3 công ty cùng tham gia… sẽ như thế này: Cty Q: em bán 65677678/ người/tour. Giá hấp dẫn lắm Cty W: em chào anh gói dịch vụ như thằng Q luôn, trích cho cty XYZ 10% gọi là trà nước. Chọn em nghe! Cty R: em chào cho anh như thằng Q, trích cho cty XYZ 10% luôn, ngoài giảm 4234/người luôn. …. Đại loại là như thế. Và lí do vì sao đc điều đó: Tất cả các Tour Concept hay còn gọi là hành trình tuyến ở các cty thường như nhau… 10 như 1 không khác, giá tăng giảm chẳng qua do service về ăn ở khác nhau, xe khác nhau và tourguide khác nhau… Chẳng có sự sáng tạo mới nào cả… ít nhất trong 5 năm nay. Vậy thì yếu tố P- Price đã mất vậy chỉ còn cạnh tranh ở 3 mặt: Product, Promotion và Place. Về du lịch: Product được quy định bởi Price hoặc ngược lại. Place ko có sự thay đổi, chẳng qua chỉ là sự thay đổi về thứ tự cấu trúc… chỉ có Promotion là có gia giảm… Về product, tùy theo tính chất và mục đích du lịch và các cty dvlh đem ra các “bài” để fix lại thôi, chả có sự hơn kém đúng mức nào cả. Về Promotion, ví dụ: Trong đợt tết Sổn- Ràng của người Thái, các cty lữ hành Việt tranh nhau giảm giá, 1$, 2$ rồi có nơi 15$.... nhưng thực sự, xét về tổng thể, chẳng qua do chơi chiêu (giảm giá thường kèm theo câu “chưa phí sân bay, an ninh…” ) nên hầu như là như nhau, chẳng có khác biệt. Còn nếu để tự quảng bá cho chính mình, các cty du lịch hoàn toàn ko đủ sức (tiềm lực tài chính ấy). Họ chỉ biết nương theo các chương trình hành động vì du lịch mang tính quốc gia – tính vĩ mô để chạy promotion cho mình… Xem ra để nói về marketing cho du lịch, câu hỏi đầu tiên đặt ra là: liệu hiệp hội du lịch có đủ tiếng nói để “bình ổn thiên hạ” hay không thôi. Khi đã có chuẩn chung thì hãy nói đến Marketing. Và khi có marketing, lúc đó bạn mới đảm bảo mình dám mạnh miệng nói về service của cty mình… marketing is not a tax you pay for being unremarkable |